Thế cơ mà nhị bé fan tưởng chừng không có điểm nối này lại yêu thương nhau đam mê, bởi chữ tình cơ mà bỏ mặc ko gì có thể ngăn uống cản được. Cnóng Cung xứng đáng là 1 trong trong số những bộ truyện đam mỹ hay với thu hút tốt nhất vào thể loại cổ trang. Hai cuộc sống khác hoàn toàn nhau lại được số trời gắn sát vào nhau 15. Thượng Ẩn - Sài Kê Đản Lối thoát cho những ngày tháng chênh vênh. Câu chuyện về cơ duyên đến với công việc thêu trên những chiếc túi làm bằng sợi đay của chị Phùng Thị Yến Phi (sinh năm 1989, trú tại Long An) nhận được sự yêu mến từ tín đồ đam mê nghề thủ công.Vốn là người yêu thích tự do, muốn ngắm nhìn thành phẩm sáng "Thu dọn đồ đạc đi." Một cái chỉ có gần hai trăm người tiểu bộ tộc lập tức chuyển động. Ha nhật hồ còn không biết Mạnh Hòa sẽ có tân thành viên gia nhập, vào lúc này hắn mới vừa phát ra thông báo, để các tộc nhân đều trước đem chính mình vật phẩm thu thập đóng gói hảo, chỉ cần mãn đạt bọn Bằng niềm đam mê và sự tận tâm, am hiểu về đồng hồ cổ, Cửa hàng 1945.vn đã và đang là một trong những thương hiệu được cộng đồng sưu tầm đồ xưa dành nhiều phản hồi tích cực trong suốt nhiều năm qua. Nơi đây cũng lưu giữ một nghề truyền thống gắn với văn hoá phố phường xưa đang dần bị mai một. Cửa hàng 1945.vn - Nỗ Lực Hết Mình, Không Ngừng Sáng Tạo Yêu đương không bằng học tập. Văn án: Nhân vật chính: Đường Vi Vi, Hạ Xuyên. Học sinh mới chuyển trường của Tam Trung rất đáng yêu, yếu đuối vô hại, như tiểu tiên nữ chưa có nhiều kinh nghiệm sống, không vặn nổi nắp chai. Cho đến khi thi tháng lần thứ nhất kết Địa chỉ: 166 Trần Phú, TP. Hội An. 92 Station Nếu bạn là một tín đồ đam mê sống ảo thì 92 Station đích thị là thiên đường check-in không thể bỏ lỡ dành cho bạn. Nằm trên con đường Trần Phú nhộn nhịp, 92 Station ghi điểm nổi bật với ngôi nhà thiết kế theo phong cách xưa cũ, sơn tường màu trắng cùng hàng dây leo xanh rì. pweK9. Bàn luậnNhân phim đam mỹ bị cấm, nghĩ về tình tri kỷChỉ anh hùng mới có tri kỷ, không có tình bạn giữa kẻ cướp. Văn & Chữ Gửi bác Phúc Bồ về Xuân Cung Đồ và cái “hư” trong Hồng Lâu Mộng 21. 11. 15 - 758 amAnh NguyễnNgày hôm trước, bác Phúc Bồ có nhắc đến cái túi thơm thêu hình trai gái trong Hồng Lâu Mộng. Bạn nào thích đọc truyện lấy bối cảnh Trung Quốc thời xưa chắc thỉnh thoảng sẽ thấy nhắc đến món này. Trong Lộc Đỉnh Ký, Vi Tiểu Bảo lôi ra mấy tấm Xuân Cung Đồ khiến Đa Long chúi mũi vào, Vi Tiểu Bào thừa cơ đánh tráo tù nhân Mao Thập Bát. Trong Gót sen ba tấc, lúc Qua Hương Liên đi lấy chồng bà nội dúi cho cô đôi hài có thêu hình nam nữ bằng chỉ đen, chỉ đỏ để cháu gái cùng xem với chú rể. Minh sử cho biết Gia Tĩnh Vào năm Gia Tĩnh triều Minh… cũng là một người nghiện thị dâm – nhà vua ra lệnh cho lò gốm Cảnh Đức Trấn làm ra những món chén uống trà ngự dụng, khi đổ nước sôi vào sẽ hiện hình nam nữ ái ân. Xuân Cung Đồ đạt đến cực thịnh ở cuối thời nhà Minh. Thể loại tranh Shunga tranh xuân tương tự của người Nhật cũng bắt nguồn từ Xuân Cung Đồ Trung bộ Xuân Cung Đồ có nhiều hình minh hoạ hướng dẫn, gọi là “pillow book” – sách gối đầu giường?Xuân nghĩa là… mùa xuân, ẩn dụ cho sex, vì mùa xuân là mùa trai gái hợp hoan, nên có câu “lòng xuân phơi phới”. Cung là… cung điện, gọi thế cho có vẻ quý tộc và đỡ thô thiển. Ngoài ra, vua chúa, quan lại đều có năm thê bảy thiếp, những câu chuyện kì bí về đời sống phòng the của họ có sức hấp dẫn đặc biệt với tầng lớp thị dân, nên bối cảnh của Xuân Cung Đồ thường mượn dáng vẻ trong cung là vì vậy. Cũng như thời nay chúng ta theo dõi tin tức về giới hoàng thân quốc thích và siêu sao, tin tức càng dính dáng chút mùi sex càng bán chạy. Đồ là bức vẽ, như trong đồ hình, đồ vẽ trên mặt trong của lọ thủy tinh đựng thuốc láXuân Cung Đồ có nhiều thể loại phong phú, từ tranh giấy, tranh thêu, cốc tách sứ, hộp sơn mài, giày dép, hộp thuốc lá,… Tuy nhiên Xuân Cung Đồ vẽ trên giấy hoặc lụa vẫn được ưa chuộng hơn cả vỉ nhỏ nhắn, dễ dàng cuộn lại mang đi hoặc… giấu đi trong ống tay áo, dưới gối. Ngày nay hiếm có Xuân Cung Đồ nguyên bản, vì rất nhiều tác phẩm đã bị phá hủy trong chiến tranh, cách mạng Văn hóa, và bởi những nhà Nho cổ hủ như ông Giả Chính. Đó là một điều đáng tiếc, vì qua những tác phẩm này chúng ta có thể học được không ít về y phục, kiến trúc, lễ nghi,… thời chân nhỏ xíu của đàn bà có sức quyến rũ đặc biệt với người Trung Quốc. Tục bó chân ở Tàu là một phong tục dã man, giết chết ít nhất 10% trẻ em gái trước tuổi vị thành niên. Thế nhưng gót sen… bốc mùi vẫn được sùng bái cho đến hết đời nhà Thanh, thậm chí người ta đi xin hỏi cưới chỉ xem chân chứ không xem mặt. Nhắc đến sự gợi cảm của người phụ nữ, đa số chúng ta liên tưởng tới bộ ngực căng đầy, eo nhỏ xinh xinh, đôi môi mọng,… nhưng bàn chân mới là bộ phận khiến người đàn ông Trung Hoa hồi xưa mê mẩn. Thế mới thấy tiêu chuẩn cái đẹp quả thật là một thứ “social construct”. Nói đến đây tôi chợt nghĩ đạo diễn Quentin Tarantino một kẻ mê bàn chân phụ nữ ắt là sinh nhầm thời và nhầm quốc tố nữ Trung Hoa – thiếu nữ thêu hài hoa senNgày nay ta coi việc bó chân là một tàn dư văn hóa, một hủ tục đáng sợ, nhưng thời xưa người Trung Quốc lại coi những dân tộc không bó chân là kém văn minh. Đối với họ, việc sờ mó bàn chân là hành vi tính dục tối gợi cảm. Lý Lạp Ông liệt kê 48 cách âu yếm bàn chân. Lâm Ngữ Đường, tác giả cuốn Sống đẹp, đã học đến bậc tiến sĩ ở Harvard, nhưng vẫn ủng hộ việc bó chân. Trong Kim Bình Mai có đoạn Tây Môn Khánh cố tình làm rơi đũa để sờ mó bàn chân Phan Kim Liên. Càng hấp dẫn thì lại càng bị cấm kị, vì thế trong nhiều bức Xuân Cung Đồ thậm chí phụ nữ có lõa thể thì bàn chân cũng không để lộ. Một câu hỏi lớn trong Hồng học khiến nhiều học giả tranh cãi là các nữ nhân trong Hồng Lâu Mộng có bó chân hay không?Nữ giới trong Xuân Cung Đồ vẫn không cởi bỏ hài và vải bó chânBàn về cái “hư” của Hồng Lâu Mộng chắc phải mất một cuốn sách, hay ít ra là một luận án thạc sĩ văn học. Theo cảm nhận còn hời hợt của tôi, thì trong Hồng Lâu Mộng cái đẹp của tính dục tỉ lệ nghịch với sự phô trương. Tác giả và Giả Bảo Ngọc coi những cuộc dâm loạn của Giả Trân, Giả Xá như hành vi lợm giọng của những con vật. Nhân vật Tiết Bàn với những trò bậy bạ với cả trai lẫn gái bị mọi người chán ghét, coi thường. Những chuyện xấu xa tồi bại như Tần Khả Khanh quan hệ với bố chồng, lũ ni cô ở am Thủy Nguyệt tơ tình được nguỵ trang khéo léo nhưng rồi vẫn có ngày vỡ lở và bị trừng phạt. Đại Ngọc không xem Xuân Cung Đồ nhưng đọc sách “gió trăng” như Tây Sương Ký đã bị Bảo Thoa trách cứ. Giả mẫu cũng không quên giáo huấn lũ con cháu khi nghe hát về cách cư xử đúng đắn của bậc tiểu thư. Trở lại câu chuyện con Ngốc nhặt được túi tú xuân ở hồi 73. Việc này gây nên một vụ náo loạn từ trên xuống dưới ở Giả Phủ, khiến Thám Xuân nổi giận đùng đùng, chả khác nào một vụ “cách mạng Văn hóa” nho nhỏ. Trong một chừng mực nào đó, nó báo trước sự suy tàn, rệu rã của nhà họ Giả cả về vật chất lẫn tinh thần. Ông Hạ Chí Thanh so sánh việc này với sự xuất hiện của con rắn trong Eden. Sau khi loài rắn xuất hiện thì Adam và Eve mắc tội bị đọa xuống trần. Như đã nói ở bài trước, Đại Quan viên chính là hiện thân dưới hạ giới của “Thái Hư ảo cảnh,” một vườn địa đàng nơi trần thế. Bất chấp những sự việc bẩn thỉu diễn ra trong hai phủ Ninh, Vinh, Đại Quan viên là một khu vườn cấm tuyệt đối tinh khiết, cái tình giữa Bảo Ngọc và các chị em luôn dừng ở lễ chứ không khi nào đi quá giới hạn. Nhưng sự xuất hiện của túi tú xuân đã phá tan sự trong sạch đó, báo trước khí số nhà họ Giả tới hồi cạn kiệt. “Adam” Bảo Ngọc và các “Eve” tiểu thư lần lượt người thì chết, người bị bắt cóc, người mất trí, người bỏ đi tu, người lấy chồng xa, người bị ngược đãi,… Ở đây, tính dục chính là một thứ “nguyên tội”, là nơi bắt nguồn nỗi thống khổ của các cư dân Đại Quan viên – một nhân gian thu thêm 8 thuốc phun muỗi tốt nhất hiện nay 2022, top 6 thuốc diệt muỗi hiệu quả, an toàn nhất 2022Bảo Ngọc hưởng lạc thú ở Thái hư ảo cảnhBất chấp điều đó, Tào Tuyết Cần hoàn toàn không lên án tính dục, ông vẫn mô tả nó với tất cả những cung bậc từ lãng mạn đến thô phàm. Từ hồi thứ năm, Tào Tuyết Cần đã để cho Bảo Ngọc vui vầy với nàng tiên trong giấc mộng, rồi lại nếm mùi đời với Tập Nhân ngoài đời thực. Nhưng trong truyện của ông, tuyệt đỉnh của tính dục nằm ở sự ẩn ý, là chiếc vòng đeo sát vào bắp tay mũm mĩm của “Dương Quý Phi” Bảo Thoa khiến Đại Ngọc phát ghen, là thắt lưng đỏ kết nối nhân duyên Tập Nhân-Tưởng Ngọc Hàm, hay kín đáo hơn là cành hồng mai Diệu Ngọc tặng cho Bảo Ngọc. Ân ái với nhau chưa chắc đã là có tình – tình nằm ở một cái chạm tay, một ánh nhìn, và cao hơn cả là ở trong lòng, trong suy nghĩ hướng về tiên trong giấc mộng đã nói với Bảo Ngọc “Dâm dù một lẽ, nhưng ý thì khác nhau. Những kẻ hiếu dâm trên đời chẳng qua là ưa sắc đẹp, thích múa hát, đùa bỡn không chán, mây mưa’ bừa bãi không chừng, chỉ sợ thiên hạ không đủ mỹ nữ để cung thú vui chốc lát cho mình, đó là những hạng ngu xuẩn, chỉ biết thú vui bề ngoài thôi. Như anh, khi mới sinh ra đã mang một mối si tình, chúng ta gọi thế là ý dâm’. Hai chữ ý dâm’ chỉ có thể hiểu ngầm trong lòng, chứ không thể nói ra miệng được”. Trong Hồng Lâu Mộng, một chiếc lá, một bông hoa cũng tràn đầy tình ý. Có lẽ đấy mới thật sự là đẹp, mà cũng thật là “hư” vậy Tên gốc 春梦 美强 Tác giả Chước Mộ. 酌墓 Thể loại Đam mỹ, hiện đại, tâm lý, kinh dị, mỹ cường. Editor Ngọc Y wp ngocyduong Beta Katseina. Tình trạng Hoàn 28 chương ————- Văn án Ba tháng, Phàn Mộng đã mơ thấy rất nhiều giấc mơ kỳ quái. Thấy chính mình cùng Sở Triệu Xuân —— một nam sinh cùng khoa không quen biết —— là người yêu của nhau. Bọn họ hẹn hò, nắm tay, hôn, khiến cho Phàn Mộng với tư cách là một người yêu khác giới cực kỳ đau khổ. Phàn Mộng dần dần cho rằng có ba bản thể được chia ra trong cơ thể mình, trong đó “địch ta” lại muốn hãm hại hắn, muốn hắn ở bên Sở Triệu Xuân. Cuối cùng, tất cả mọi người lại chỉ là đồ chơi của “hắn” mà thôi. ———- Link Edit QuanhBeta Nhược VyMộ Dung Hằng nói với Khương Linh Lung "Nàng lên xe ngựa trước đi, ta có mấy lời muốn nói với Tống đại nhân." Khương Linh Lung sửng sốt, sau đó liền gật đầu, nhìn Tống Lăng Thiên nói "Cữu cữu, Linh Lung cáo từ trước." Tống Lăng Thiên nghẹn một bụng khí, gương mặt tươi cười nói "Vương phi nương nương đi thong thả, có rảnh thì nhớ về thăm phủ." Khương Linh Lung không có ý kiến gì thêm, nàng cười một cái, xoay người lên xe ngựa trước. Khương Linh Lung vừa đi, Tống Lăng Thiên lập tức khẩn trương chờ Mộ Dung Hằng mở miệng. Ông cảm thấy Mộ Dung Hằng sẽ không nói lời gì tốt. Quả nhiên, đang nghĩ ngợi liền nghe thấy Mộ Dung Hằng nói "Tống đại nhân, theo ta được biết, lúc trước người được Hoàng tổ mẫu tứ hôn cho ta là Tống tiểu thư?" Tống Lăng Thiên sửng sốt, sắc mặt trắng đi vài phần, lập tức trả lời "Vương gia, không phải... Thái Hậu bảo vi thần gả nữ nhi cho ngài nhưng không nói rõ là Bảo Châu. Hơn nữa vi thần nghĩ bát tự của Bảo Châu và bát tự của Vương gia không hợp, sợ làm giảm tuổi thọ của ngài, cho nên mới để Linh Lung gả thay. Tuy Linh Lung là ngoại chất nữ, nhưng cũng coi như là một nửa nữ nhi ruột." Tống Lăng Thiên nói đường hoàng, Mộ Dung Hằng lại không kiên nhẫn, "Được rồi, luyến tiếc nữ nhi của mình cho nên đẩy ngoại chất nữ vào hố lửa thì cũng đừng tìm cái cớ đường hoàng như thế. Bổn vương vì mặt mũi của Linh Lung, không truy cứu việc ngươi vi phạm ý chỉ của Thái Hậu, nhưng các ngươi nhớ kỹ, Linh Lung hiện tại là thê tử của Mộ Dung Hằng ta, trước kia các ngươi khi dễ nàng, đối với nàng không tốt ta còn chưa tính, nhưng nếu về sau còn dám khi dễ nàng, bổn vương nhất định sẽ không tha cho các ngươi!" Lời của Mộ Dung Hằng khiến Tống Lăng Thiên sợ tới mức mặt trắng bệch. Cả người Mộ Dung Hằng tản ra khí lạnh, ngữ khí của hắn, ánh mắt của hắn vẫn giống như trước kia, khiến người ta không rét mà run. Mộ Dung Hằng lạnh lùng nói "Đem lời nói của bổn vương ghi tạc trong lòng. Đừng tưởng rằng hiện giờ hai chân của bổn vương bị phế là có thể không để bổn vương vào mắt, bổn vương muốn bóp chết một người, so với bóp chết một con kiến còn dễ dàng hơn, hiểu rõ chưa?" "Hiểu, vi thần hiểu! Vương gia yên tâm, vi thần không dám có nửa phần không phải đối với Vương phi nương nương!" Tống Lăng Thiên sợ tới ngực toát ra mồ hôi lạnh, cúi người không dám đứng dậy. Mộ Dung Hằng lạnh lẽo liếc ông một cái, đẩy xe lăn rời đi. Tống Lăng Thiên vẫn luôn cúi người, nhìn xe ngựa Vương phủ rời đi mới đứng dậy, sắc mặt cực kỳ phức tạp. Khí thế Mộ Dung Hằng quá mạnh, phảng phất như vương giả đang quan sát thiên hạ, cho dù ngồi trên xe lăn, cũng khiến người khác vô cớ sợ hãi. Quả nhiên ông vẫn quá coi thường Mộ Dung Hằng. Tống Lăng Thiên đột nhiên có chút hối hận, không biết không gả Bảo Châu cho Mộ Dung Hằng là đúng hay sai. Xe ngựa Vương phủ vừa đi, Long thị lập tức chạy lên, phẫn nộ nói "Cũng chỉ là tên tàn phế! Dám kiêu ngạo như thế!" "Câm miệng!" Tống Lăng Thiên đen mặt, "Họa là từ miệng mà ra! Nàng không muốn sống nữa sao?!" Ánh mắt Tống Lăng Thiên vô cùng nghiêm túc, Long thị sợ tới mức bả vai run lên, mặt trắng bệch, hỏi "Lăng Thiên, ngài làm sao vậy?" Tống Lăng Thiên nhìn bà, biểu tình nghiêm túc trước nay chưa từng có, nói "Nàng nhớ kỹ, Mộ Dung Hằng tuyệt đối không phải là người chúng ta có thể đắc tội! Còn có, về sau nhìn thấy Khương Linh Lung, khách khí với nàng ta một chút! Hiện tại nàng ta có Mộ Dung Hằng chống lưng, đã không còn là hài tử mồ côi ở hậu viện Tống gia!" Long thị nghe thấy phải khách khí với Khương Linh Lung, cả khuôn mặt xanh lại, phẫn hận nói "Quả nhiên là bạch nhãn lang ăn cây táo rào cây sung! Trước kia ở phủ dịu ngoan như cừu con, hiện tại leo lên cao rồi, vuốt sói liền lộ ra!" Nghĩ đến thái độ của Khương Linh Lung đối với bọn họ, Long thị liền tức giận cắn chặt hàm răng. Tống Lăng Thiên phiền lòng, nói "Được rồi, giờ nói thì có ích gì! Nhớ kỹ lời ta vừa nói, đừng gây họa cho ta! Còn có hôn sự của Bảo Châu cũng nên chuẩn bị, nàng mang nó tiến cung, để cho Bảo Châu chọn lựa tìm kiếm." Long thị căm giận nói "Đã biết!" ... Từ Tống gia trở về, tâm Khương Linh Lung như được ngâm trong hũ mật, vô cùng ngọt ngào. Mộ Dung Hằng có việc ra ngoài, Khương Linh Lung an vị cả ngày ở trên ghế, nâng má ngây ngô cười. Tôn ma ma cùng Mai Hương nhìn, không nhịn được mà trêu ghẹo, "Tiểu thư, miệng của người cũng sắp nhếch lên trời rồi." Khương Linh Lung đỏ mặt, "Hai người các ngươi phiền muốn chết!" Nhưng mà, nụ cười nơi đáy mắt lại nhiều thêm vài phần. Bỗng nhiên, nàng nhớ tới đồ vật lần trước Thái Hậu nương nương ban cho, đôi mắt sáng ngời lên, vội nói "Mai Hương, ngươi mau mang túi vải đen lần trước ta đưa cho ngươi lại đây!" Mai Hương đưa chiếc túi màu đen cho Khương Linh Lung, tò mò hỏi "Nương nương, trong này có cái gì vậy?" "Ngươi... Ngươi đừng động vào!" Mặt Khương Linh Lung đỏ lên, ngượng ngùng ngẩng đầu, ấp úng nói "Cái kia... Ta có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút, Mai Hương cùng ma ma cũng mau nghỉ ngơi đi." Mai Hương cùng Tôn ma ma vâng một tiếng, đều lui xuống. Đuổi người đi, trong phòng chỉ còn lại có một mình Khương Linh Lung. Túi vải đen được nàng ôm chặt vào lòng, hơn nửa ngày cũng chưa dám mở ra. Ngày đó vội vàng nhìn thoáng qua, đến bây giờ nhớ lại mặt vẫn còn đỏ, trái tim đập thật nhanh. Nàng muốn giao mình cho tướng công, nhưng nàng chỉ là một nữ hài tử... Nghĩ lại lời dặn dò của Thái Hậu, hiện giờ thân thể tướng công thực sự không tiện. Cho nên bất luận thế nào, chung quy vẫn phải là nàng chủ động. Nghĩ xong, Khương Linh Lung hạ quyết tâm, lấy hết dũng khí mở chiếc túi ra, bên trong có một quyển sách thiết kế vô cùng đẹp, bởi vì là xuân cung đồ, cho nên bìa sách không có tên. Khương Linh Lung run tay, chuẩn bị mở ra. Trong giây lát nghĩ đến cái gì đó, nàng vội từ mép giường đứng lên, chạy đến cửa, khóa cửa phòng lại từ bên trong. Xem loại đồ vật này, nếu đột nhiên có người xông tới bắt gặp, về sau nàng nào có mặt mũi gặp người. Bảo đảm cửa sổ đều được đóng kín, Khương Linh Lung mới ngồi trở lại mép giường, mặt đỏ hồng, cẩn thận mở sách ra. Trang thứ nhất chính là hình ảnh một nữ nhân ngồi trên người một nam nhân, nam nữ đều không mặc quần, áo trên người cũng lỏng lẻo. Khương Linh Lung chỉ liếc mắt một cái, mặt đỏ tim đập, lập tức nhắm đôi mắt lại. Không dám xem! Rốt cuộc phải làm thế nào bây giờ? Lúc này Khương Linh Lung thật sự phát sầu. Nàng căng da đầu nhìn tiếp, càng về sau mặt càng đỏ, tim đập càng nhanh, thình thịch thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Xem lướt qua, nàng nhanh chóng khép sách lại, nhét vào trong túi vải đen. Tuy rằng không nhìn kỹ, nhưng một quyển sách dày như vậy, trong đầu ít nhiều vẫn hiểu được. Hình như... Hình như chỉ cần nàng ngồi trên người tướng công là được... Bởi vì quyển xuân cung đồ này, Khương Linh Lung mất hồn mất vía cả ngày. Trong lòng có chút khẩn trương, có chút sợ hãi, nhưng sâu trong trái tim, lại phảng phất chờ mong một điều gì đó. ... Cho đến buổi tối... Mai Hương cao hứng chạy vào, kêu lên "Nương nương! Vương gia đã trở lại!" Trong lòng Khương Linh Lung lộp bộp một chút. Khương Linh Lung chạy ra bên ngoài, liền thấy Mộ Dung Hằng đang đẩy xe lăn vào trong viện. Phía sau còn có hai gã hộ vệ, nhưng Mộ Dung Hằng không cho người khác chạm vào xe lăn của hắn. Mọi người, ngoại trừ Khương Linh Lung, không kẻ nào có thể chạm vào xe lăn của hắn. Hắn không muốn mình di chuyển phải dựa vào sự trợ giúp của người khác. Khương Linh Lung thấy hắn cố hết sức đẩy xe lăn lại đây, vội chạy đến giúp hắn đẩy. Lúc Khương Linh Lung chạy tới, mặt Mộ Dung Hằng vốn đang lạnh băng, giờ lại lập tức lộ ra ý cười. Trở lại trong phòng, Mộ Dung Hằng cũng không màng hạ nhân đang ở đây, nắm lấy tay Khương Linh Lung, hơi dùng sức, Khương Linh Lung ngã vào lồng ngực hắn, ngồi trên đùi hắn. Tôn ma ma, Mai Hương, Thanh Phong, Bạch Dương đều ở đây, Khương Linh Lung lập tức đỏ mặt, buồn bực xấu hổ đẩy Mộ Dung Hằng, "Ngài buông ta ra." Ngực hắn cứng như đá, hoàn toàn không di chuyển chút nào. Khương Linh Lung không có thói quen thân thiết trước mặt người khác, giãy giụa trên đùi Mộ Dung Hằng, nhưng Mộ Dung Hằng lại không coi ai ra gì, ôm chặt nàng, cúi đầu, môi gần như chạm vào môi nàng. Hơi thở ấm áp của hắn phả vào người nàng khiến nàng nhất thời nín thở, cả người căng chặt, khẩn trương nhìn Mộ Dung Hằng. Mộ Dung Hằng nhìn Khương Linh Lung đang khẩn trương bất an, không nhịn được cười, nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt tròn nhỏ của Khương Linh Lung, "Nha đầu này, khẩn trương cái gì? Ta còn có thể ăn nàng sao?" Hôm nay sau khi đưa Khương Linh Lung hồi phủ, Mộ Dung Hằng liền ra cửa làm chút chuyện. Rõ ràng cũng chỉ mất nửa ngày, lại cảm thấy vô cùng lâu, trong đầu luôn hiện ra thân ảnh tiểu nương tử của hắn. Mộ Dung Hằng sống hai mươi mấy năm, lần đầu tiên nếm thử tư vị một ngày như cách ba thu, thật đúng là tim gan cồn cào, hận không thể kết thúc hết thảy, trở về gặp nàng. Cứ như vậy thì lúc lên núi Thanh Dương tìm thầy trị bệnh còn phải mang nàng theo. Chỉ là tàu xe mệt nhọc, cũng không biết thân thể nàng chịu được không. Mộ Dung Hằng nhìn Khương Linh Lung thật lâu, thích vô cùng, cúi đầu hôn lên môi nàng. Khương Linh Lung sửng sốt, đôi mắt mở to. Mộ Dung Hằng giơ tay, ôn nhu che mắt nàng lại, cắn mút dây dưa. Bọn hạ nhân nhìn thấy một màn này, sao còn dám đứng đây, lập tức lui xuống, lúc đi còn nhẹ nhàng đóng cửa lại. Khương Linh Lung bị hôn đến mức cả người nhũn ra, đôi tay không tự giác mà ôm lấy cổ Mộ Dung Hằng. Thật lâu sau, cảm giác Khương Linh Lung thở không nổi, Mộ Dung Hằng mới buông nàng ra, mỉm cười nhìn nàng. Khương Linh Lung ôm cổ hắn, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, mở miệng, thanh âm có chút nũng nịu, nàng nói "Tướng công, ta hầu hạ ngài tắm rửa." Mộ Dung Hằng ngơ ngẩn, hiển nhiên không dự đoán được nàng sẽ chủ động giúp hắn tắm rửa. Hắn nhìn nàng, ái muội mập mờ trong mắt, thấp giọng trả lời "Được". Vốn tưởng rằng nha đầu này muốn làm cái gì, nhưng lúc tắm rửa, Khương Linh Lung lại thẹn thùng nhắm mắt lại, khiến Mộ Dung Hằng dở khóc dở cười. Thật vất vả mới tắm rửa xong, Khương Linh Lung thở phào nhẹ nhõm. Lúc nàng hầu hạ tắm rửa, trộm nhìn thân thể Mộ Dung Hằng một cái, sợ tới mức tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Thân thể nam nhân quả nhiên rất khác so với nữ nhân, giống như trong sách vẽ vậy... Cả một đêm Khương Linh Lung đều thực khẩn trương, tới giờ lên giường nghỉ ngơi lại càng khẩn trương hơn. Vốn Khương Linh Lung còn tưởng Mộ Dung Hằng sẽ hôn nàng giống như ngày thường, hôn đến ý loạn tình mê, nàng sẽ thuận thế bò lên người hắn. Nào biết hôm nay hắn lại chỉ như chuồn chuồn lướt nước, hôn môi nàng một chút rồi ôm nàng, ôn nhu nói "Ngủ đi." Khương Linh Lung "..." Đầu óc Khương Linh Lung đều là hình ảnh ngày hôm nay, sao có thể ngủ được? Nàng vùi đầu trong lồng ngực Mộ Dung Hằng, đôi mắt mở to. Qua một hồi lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà nói "Tướng công, ngài ngủ rồi sao?" Trong phòng sáng lên ánh nến mỏng manh, Mộ Dung Hằng nghe thấy giọng Khương Linh Lung, nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, trả lời "Chưa ngủ, làm sao vậy?" Khương Linh Lung liếm môi, nói "Ngài còn nhớ rõ ngày ấy tiến cung, Hoàng tổ mẫu gọi thiếp vào nội điện không?" "Ừ? Làm sao vậy?" Mộ Dung Hằng mở to mắt, cúi đầu nhìn nữ tử trong ngực. Giọng Khương Linh Lung càng nhỏ, mang theo vài phần thẹn thùng, nói "Hoàng tổ mẫu bảo chúng ta nhanh sinh hài tử." Mộ Dung Hằng ngẩn ra, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc. Khương Linh Lung nói xong, đơn giản lấy hết can đảm, lén lút dịch người, nàng trở mình, bò lên người Mộ Dung Hằng. Mộ Dung Hằng nhìn nàng, trố mắt vài giây, vào lúc Khương Linh Lung chuẩn bị cởi y phục của hắn, đột nhiên hắn cầm lấy tay nàng, ánh lửa trong mắt bùng cháy, yết hầu khàn khàn, "Nàng biết nên làm thế nào không?" Tên khác Mỗi Thiên Đô Khán Đáo Họa Sư Tại Họa Xuân Cung Đồ Sách, Mỗi Ngày Đều Nhìn Thấy Họa Sĩ Vẽ Sách Đông Cung Đồ, 每天都看到画师在画春宫图册Thể loại Cung đình hầu tước, điền văn, cung đấu trạch đấu, trung khuyển phúc hắc Vương gia công X nhìn như nhuyễn manh kì thực phúc hắc ngạo kiều họa sĩ thụEdit Tiểu LâmSố chương 15 chươngHọa sĩ của hoàng gia là Lâm Tu Ngọc có một bí mật không muốn ai phát hiện ra đó chính là bản thân y vẽ không biết bao nhiêu xuân cung đồ. Mà nhân vật chính là y và người còn lại chính là Thịnh vương Tiêu Thừa Diệp đang nổi tiếng hiện vương gia cũng không muốn ai biết bí mật của hắn là chính tay hắn muốn giăng bẫy để bắt tên tiểu họa sĩ tòi chữ mấu chốt Vai chính Lâm Tu Ngọc, Tiêu Thừa Diệp ┃ vai phụ ┃ cái khác Trinh tiết vạn vạn nát tan, họa sĩ lại bị ngủ. Ủng hộ editor, tẩy chay re-post, chuyển ver, share word, đọc audio kiếm tiền trên công sức của người khác, hãy là độc giả văn minh lịch sự! Hoàn Bạn học, xin nhỏ giọng – Lãnh Tiên Sinh – Link Bản tôn không vui – Thương Tại Sanh – Link Bệnh mỹ nhân sư tôn tẩy trắng rồi sao? – Nhất Quán Phổ Nhị – Link Bộ thiên cương – Mộng Khê Thạch – Link Cấm nói – Mang Quả Hãm Tống Tử – Link Hoàn Chung thái phó – Thôn Nã Ngư Vương Tam Minh Trì – Link 1 2 Chưởng môn có áp lực rất lớn – Cửu Châu Nguyệt Hạ – Link 1 2 Hoàn Chưởng môn lại bị thiên đế bức hôn nữa rồi – Lưu Ly Túy Nguyệt – Link Hoàn Công tử, cười với đồ nhi một cái nào – Phù Phong Lưu Ly – Link 1 2 Hoàn Dâm loạn tư thục – Thẩm Hòa – Link Hoàn Đáng thương vi sư chết quá sớm – Trị Bệnh Thân Tiên Thủy – Link Hoàn Địa ngục biến tướng – Liên Hề Liên Hề – Link Hoàn Điên phong đối quyết – Vân Quá Thị Phi – Link Đồ đệ đã hắc hóa – Dung Hằng – Link Đồ đệ hắn lại không uống thuốc – Thiên Kiều Để Hạ Thuyết Thư Đích – Link Hoàn Đừng chạy lão sư – Lạc Dận – Link 1 2 3 Dùng thân thể để yêu – Ám Dạ Lưu Quang – Link Dưới tòa của tiên quân toàn là tà tu – Đạo Huyền – Link 1 2 Hoàn Đương lúc xuân đến tôi nhớ người – Từ Từ Đồ Chi – Link Hoàn Giáo sư, muốn uống thuốc ức chế không? – Hoang Xuyên Đại – Link Giới tu chân vẫn còn nguyên truyền thuyết của ta – Lý Tư Nguy – Link 1 2 3 Hoàn Giường đôi màu tím – Điệp Chi Linh – Link Hoàn Hệ thống nữ thần của trai thẳng – Long Thất – Link Hoàn Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện – Mặc Hương Đồng Xú – Link Hoàn Hỏa phượng hoàng – Minh Nguyệt Vô Ưu – Link Hoài nhận – Như Tự Ngã Văn – Link Hoàn Học sinh bất lương – Vũ Trùng – Link Hướng dẫn nhân vật phản diện cua trai – Cố Chi Quân – Link Hướng dẫn thời gian dưỡng thai của tiên tôn thỏ trắng – Trì Linh – Link Hoàn Husky và sư tôn mèo trắng của hắn – Cật Bao Bất Cật Nhục – Link Hoàn Khoảng cách của người – Công Tử Vô Ưu – Link Hoàn Khốn tại võng trung ương – Cuồng Thượng Gia Cuồng – Link Ký sự sống lại của giáo chủ ma giáo – Huyên – Link Hoàn Làm nhân vật phản diện phải nổi tiếng khắp giới tu chân – Tử Dạ Nguyệt – Link Lấy thân dưỡng hồn – Bất Hội Hạ Kỳ – Link Hoàn Ma đế độc tiên bí sử – Khúc Tiêu Khúc – Link 1 2 Ma tôn thuần dương trong tu chân – Mộ Thiên Kính – Link Hoàn Mặc nhiễm kinh niên – Vạn Diệt Chi Thương – Link Hoàn Mạng trường, đi chết đi! – Mông Diện Tiểu Phiên Gia – Link Hoàn Manh ái thịt yến chi tưởng niệm thiên – Liễu Phật Hương – Link Hoàn Mỗi đêm đều bị đè đến thở không nổi – Lê Tiểu Diên – Link Hoàn Mỗi ngày đều phải phòng ngừa đồ đệ hắc hóa – Hắc Miêu Nghễ Nghễ – Link 1 2 3 Hoàn Mỗi ngày sư tôn đều mất trí nhớ – Kim Tịch Cố Niên – Link Muốn đồ đệ thẳng, sư phụ phải lãnh khốc – Tiểu Mục – Link Hoàn Nam chủ ngươi không thể hắc hóa – Trăm Hủ Thần – Link Nghe nói sư phụ yêu thầm ta – Trì Linh – Link Nhân vật chính à! Sai tình tiết rồi – Thiên Mệnh – Link Hoàn Nhân vật phản diện có lời muốn nói – Mạc Thần Hoan – Link 1 2 Nhân vật phản diện hắn quá mỹ lệ – Kỵ Kình Nam Khứ – Link Hoàn Nhân vật phản diện mỉm cười tà mị – Tây Tử Tự – Link Hoàn Nhị trọng ảnh – Cố Nam Vọng – Link 1 2 Hoàn Nhụ mộ – Miêu Đại Phu – Link Hoàn Năm ấy biệt ly – Hà Hán – Link Hoàn Niệm mộ – Nam Chi – Link Hoàn Niệm niên hữu dư – Tinh Phân Dữu Tử Trà – Link Nụ cười của thiên sứ – Tiểu Lâu – Link Phản phái trọng sinh chi tiên đạo ma tôn – Tử Dạ Nguyệt – Link Hoàn Phong đao – Thanh Sơn Hoang Trủng – Link 1 2 3 Sa điêu sư tổ – Trị Bệnh Thần Tiên Thủy – Link Hoàn Sắc dụ vương đạo – Ô Mông Tiểu Yến – Link Hoàn Sau khi phản diện nhặt được kịch bản – U Linh Ai CP – Link 1 2 Sống lại sau khi xé hệ thống – Phong Chi Khắc La Địa Á – Link Sư phụ nhân vật phản diện không dễ làm – Phật Viết Thất Khổ – Link Hoàn Sư tôn là nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao – Nhàn Hồ – Link Hoàn Sư tôn luôn muốn bù đắp lại – Mộc Tử Mặc Bạch – Link 1 2 Sư tôn mau uống thuốc – Hồi Nam Thiên – Link 1 2 Sư tôn xin hãy buông tha – Vân Trường Ca – Link Sư tôn xin người tự trọng – Thỏ Nhị Nhĩ – Link Hoàn Ta có thể là một đại nhân vật – Thanh Sắc Vũ Dực – Link 1 2 Ta từ chối ngươi xấu hoắc à – A Từ Cô Nương – Link Ta, gấu trúc, siêu hung dữ – Văn Tử Bão Trứ Bạch Thái – Link Hoàn Tên của ta rất hài hòa – Mạc Hiểu Thủy – Link Hoàn Thần mộc cào hoài không hết – Lục Dã Thiên Hạc – Link 1 2 Hoàn Thanh long đồ đằng – Hoài Thượng – Link Thanh Việt Quan – Nhân Nghê – Link Hoàn Thầy giáo hot boy – Liêu Phong – Link Hoàn Thầy giáo phải làm gương – Tiếu Sinh – Link Thầy giáo thực tập đẹp trai – Liêu Phong – Link Hoàn Thích đè lão sư – Viễn Thượng Bạch Vân Gian – Link Thiên hạ đệ nhất xuẩn đồ – Dịch Nhân Bắc – Link Thôi miên lão sư – Dật Danh – Link Thời khắc gặp sói – Lữ Thiên Dật – Link 1 2 Tiên ma thể sư tôn thiên – Nam Chi – Link Trong căn phòng tối xa xôi kia – Tây Tử Tự – Link 1 2 Hoàn Trong môn phái của ta không có khả năng đều là nghiệt đồ – Thiểu Niên Cung – Link 1 2 Trọng sinh chi sư phụ không tìm đường chết – Khúc Giai – Link Hoàn Tự chui đầu vào lưới – Phong Lộng – Link Hoàn Tử dạ ngô ca hệ liệt – Mặc Trúc – Link Hoàn Tự mình đa tình – Tạp Liệt Phu Tư Cơ – Link 1 2 3 Hoàn Tuyết đầu mùa – Địa Phủ Tiểu Khuyển – Link Hoàn Vai ác sư tôn xinh đẹp như hoa – Phong Không – Link Hoàn Vật bị mất mời nhận – Thảo Đăng LOVE Vào Hạ – Link Hoàn Về triều Đường hành nghề y – Hồ Yêu Linh – Link Hoàn Vô ý câu dẫn – Nhụ Giang – Link Hoàn Xuyên thành nghề nghiệp sư tôn có độ nguy hiểm cao – Nhất Tùng Âm – Link 1 2 3 Xuyên thành kiếm linh của nam chính phải làm sao đây! – Cô Thiên Am – Link Xuyên thư chi đồ đệ là nhân vật phản diện – Nam Quyển – Link Xuyên việt ma hoàng võ tôn – Y Lạc Thành Hỏa – Link Hoàn Yêu em 59 giây – Vân Quá Thị Phi – Link Hoàn Yêu vũ dạ mị – Cơ Liên Nguyệt – Link Cập nhật lần cuối Tổng hợp Hyukie Lee P1 – P2 Tổng Hợp List 100

xuân cung đồ đam mỹ