Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! - (Chương 338) - Tác giả Mộc Tiểu Ô Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Trọng Sinh Không Gian Mộ Thiếu Sủng Lên Trời , chương 415 của tác giả Mộ Thanh Liễm cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Viết đơn xin vào Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. pgdsathay 18/10/2022. Nội dung chính. Viết đơn xin vào Đội - Mẫu 1; Viết đơn xin vào Đội - Mẫu 2; Viết đơn xin vào Đội - Mẫu 3; Viết đơn xin vào Đội - Mẫu 4; Phu Quân Xin Tự Trọng. 2022 10 phút/tập. Đang phát: tập 18. Tập mới nhất: 18 17 16. Quốc gia: Trung Quốc. Diễn viên: Dương Trạch Đồ Chỉ Oánh. Thể loại: Cổ Trang, Phim Cổ Trang. 5 / 5 1 lượt. Phim Phu Quân Xin Tự Trọng Tập 16 Thuyết minh, phim phu quan xin tu trong tap 16 vietsub(Phụ đề Việt). Bộ phim Phu Quân Xin Tự Trọng (Fu Jun Qing Zi Zhong) Là câu chuyện ngọt ngào, đáng yêu xoay quanh nữ chính Mộc Tiểu Tịch. Thiếu nhi - Hài kịch; Hát Văn - Kinh Phật; Phu Quân Xin Tự Phán Lý Đồng. Phu Quân, Xin Tự Trọng - Fu Jun Qing Zi Zhong (VietSub - Thuyết Minh) nói về tác giả Mộc Tiểu Tịch vô tình xuyên vào tiểu thuyết của chính mình, phải hoàn thành mười nhiệm vụ mới có thể trở về. Vốn tưởng vô cùng chắc ăn, lại không biết nam chính Tần Xuyên Xrke. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lan Khê nóng bừng, chôn trong cổ anh, dán chặt lên da thịt mát lạnh, cực kỳ thân cô bị lạnh, Mộ Yến Thần gạt sợi tóc rối loạn lên vành tai của cô, nhỏ giọng nói một câu "Về phòng trước đã", sau đó mới đứng dậy đi nghe điện thoại di Khê đứng trước tủ âm tường do dự một lúc lâu, suy nghĩ một lúc cuối cùng vẫn nhẹ nhàng cởi bỏ nút áo thay đồng phục học sinh, dù sao thì cũng không đáng để bị Yến Thần nhận điện thoại chỉ nói đơn giản hai ba câu, có thể nghe được là điện thoại của điện thoại di động xong đi vào phòng ngủ, thấy cô đỏ mặt đi ra, đồng phục học sinh màu xanh xen trắng cực kỳ tươi mát, tràn đầy hơi thở của thiên nhiên, Mộ Yến Thần cũng ngơ sâu trong đáy mắt như có gió nổi mây phun."William tìm anh có chuyện gì không? Nếu như vội thì anh cứ về trước đi, em thấy hôm qua anh về dự tiệc sinh nhật của ba cũng vội vội vàng vàng, em không muốn làm chậm trễ công việc của anh."Mộ Yến Thần nhấc chân đi về phía cô, giọng nói chậm rãi "Em thì sao?""Em. . . . . ." Lan Khê cứng họng, suy đi nghĩ lại mới mở miệng, "Ngày hôm qua em đã đáp ứng với ba hôm nay sẽ về nhà thăm ông, tạm thời em cũng không tìm được việc làm ở thành phố A, có thể sẽ ở nhà một thời gian."Mộ Yến Thần ôm lấy cô, vùi đầu trong cổ cô, tận hưởng mùi hương trên người cô "Một thời gian là bao lâu?"Lan Khê cắn cắn môi, bị cảm giác tê dại làm cho đầu óc hơi váng vất."Em. . . . . . Cũng không biết.""Vậy em muốn trong khoảng thời gian này một mình anh trở về thành phố A, để một mình em ở đây?" Mộ Yến Thần nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, khẽ thở của Lan Khê như ngừng lại, ánh sáng trong mắt hơi rung động."Anh không làm được." Anh chậm rãi phun ra mấy xong Mộ Yến Thần buông cô ra, xoay người đi tới phòng Khê cũng có phần bối biết đến tột cùng thì anh muốn làm cái gì, cô đi tới tựa vào cạnh cửa nhìn anh, khẽ nói "Chẳng lẽ anh muốn ở lại đây với em sao? Anh không cần công ty nữa à? Mặc kệ à?""Ừ." Mộ Yến Thần lạnh giọng đáp lại, quay lại kéo cái ghế Khê càng kinh ngạc hơn."Đi vào phòng bếp bưng bữa ăn sáng ra, cháo trong lò vi sóng vẫn còn nóng đó, ăn nhanh đi." Anh mở miệng chỉ Khê kinh ngạc, đành phải vào phòng bếp bưng cháo và đồ ăn sáng ra, trong hai chiếc đĩa đều là hai trái trứng ốp, nhìn thấy đã muốn ăn rồi, cô vẫn chưa hiểu anh đang muốn làm cái gì."Có phải vừa rồi anh nói đùa với em không, anh đi với em một thời gian ngắn thì còn có thể, trong công ty anh, ông chủ không có mặt một thời gian dài cũng được à?""Không có gì là không được." Mộ Yến Thần nắm lấy tay của cô để cô ngồi xuống bên cạnh mình, "Có một số việc em muốn làm thì cứ làm đi, không cần băn khoăn nhiều như vậy, trừ phi em không muốn."Lan Khê khẽ cầm lấy cái dĩa, câu được câu không cắt trứng gà trong đĩa, đỏ mặt hỏi "Vậy. . . . . . anh vì em nên mới ở đây sao?""Ừ." Anh trả lời đơn giản."Tại sao?"Động tác của Mộ Yến Thần dừng lại một chút, "Bởi vì sợ một ngày nào đó đột nhiên em lại thay đổi ý định, cảm thấy anh không thật sự yêu em, hoặc là đột nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khoảng cách xa xôi anh sẽ không kịp chạy về bên em. . . . . ."Anh ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô, "Cuộc sống như hôm nay không phải ngày nào cũng có, nên anh phải quý trọng."Lan Khê lắng nghe , trái tim lại chua sống như thế này, không phải ngày nào cũng có."Mộ Yến Thần, anh sợ mất đi lắm à?" Cô hỏi, giọng nói có phần khô khốc."Sợ chứ." anh thẳng thắn thừa nhận, thu hồi ánh mắt, gương mặt tuấn tú như thượng thần lạnh nhạt như nước, "Anh cũng sợ như những người khác."Người chưa bao giờ chết đuối, vĩnh viễn không biết hô hấp tự do khó như thế nào, người chưa bao giờ mất đi cái gì, cũng sẽ không biết được ở bên nhau đáng quý như thế Khê nắm dao nĩa trong tay, trong mắt bị một tầng nước mắt mỏng manh ấm áp che miệng nhếch lên thành một nụ cười buồn, cô chuyển cái ghế đến bên cạnh anh, thân mật dựa vào anh ăn tác của Mộ Yến Thần dừng lại một chút, ánh sáng lạnh nhạt trong mắt trở nên mềm mại, ngoái đầu sang nhìn cô, trong mắt là sự thương yêu và thương tiếc, ngón tay thon dài nhẹ nhàng đưa sang nắm lấy cằm của cô "Em muốn lấy lòng người khác, thì phải có kỹ xảo?"Lan Khê vươn tay ôm anh, lúm đồng tiền như hoa "Em chỉ có chút mánh khóe này thôi, anh không thích à?"Nếu như không phải như vậy, trên đời này có bao nhiêu phụ nữ thiên kiều bá mị, sao anh lại chỉ động lòng với một người? Có một số việc, chỉ cần một chút tình, thì cả cuộc đời chỉ định trước một Yến Thần cúi đầu, cắn cắn bờ môi của cô, cô đau đến co rụt lại, trong nháy mắt anh lại thân mật hôn cô, dịu dàng trằn ra cửa, lo lắng trong lòng Lan Khê lại dâng lên."Anh, ở trước mặt ba, chúng ta đừng quá gần gũi, có được không?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi trắng bệch, khẽ hỏi vì đột nhiên cô nhớ lại năm đó Mộ Minh Thăng bị nhồi máu cơ tim phải nhập viện, suýt chút nữa thì chết trên bàn phẫu thuật, không biết anh làm thế nào để giải quyết chuyện đó, nhưng nếu như lại bị cha biết quan hệ bây giờ của bọn họ, cô lo lắng ông lại tái phát bệnh cũ."Anh với em cùng về, nhưng em không cần ở lại đó, buổi tối thì quay về đây.""Vậy nếu như ba hỏi em ở đâu thì sao?""Tùy em nói như thế nào cũng được." Mộ Yến Thần lạnh nhạt thấy anh đang đi về phía thang máy, Lan Khê đuổi theo, hai cánh tay mềm mại quấn lên thắt lưng của anh, Mộ Yến Thần chỉ cảm thấy sau lưng thật là ấm lại nắm chặt cổ tay của cô, trong nháy mắt cửa thang máy mở ra, anh kéo cô vào trong ngực , không coi ai ra gì cúi đầu hôn cô."Có camera đó. . . . . ." Gáy của cô bị giữ chặt, nụ hôn càng sâu hơnTrước khi ra khỏi thang máy, trong lúc hoảng hốt Lan Khê thấy trên vách tường của thang máy lóe lên lịch điện tử màu đỏ, kim giây nhích từng cái một, ngày tháng trên đó nhìn rất quen mắt, dường như là có hàm nghĩa đặc biệt nào đó, nhưng mà lồng ngực của Mộ Yến Thần quá mê hoặc lòng người, cô mê say trong sự ôn nhu của anh, nhanh chóng không thể tự thoát ra cửa nhà họ Mộ có đậu một chiếc xe Lưu nhìn thấy bọn họ hai mắt tỏa sáng, vui mừng hiện rõ trên mặt, vừa định cất giọng hô vào trong nhà, lại bị Mộ Yến Thần thản nhiên ra dấu tay ngừng, nắm tay Lan Khê đi đến trước mặt."Trong nhà có khách à?".Lão Lưu cười "Đúng vậy, có khách, sáng sớm đã tới rồi, nói là không tới dự buổi dạ tiệc tối hôm qua được, nên sáng sớm đã tới đây chức mừng sinh nhật lão gia, cô nương rất có lòng, năm nào cũng đến."Bước chân của Mộ Yến Thần dừng lại trong thoáng chốc, ánh mắt lạnh lẽo chậm rãi quét về Lão Lưu."Năm nào cũng tới?""Đúng vậy, lần này nhà họ Nhan gia bên kia rất náo nhiệt, nghe nói lần này Nhan tiểu thư trở về không trực tiếp về nhà mà lại tới nhà họ Mộ, sáng sớm Nhan phu nhân cũng sang bên này, bên trong nhà đang rất náo nhiệt đó."Lan Khê nghe vậy hô hấp cũng cứng lại, quay đầu lại nhìn chiếc xe kia thêm một lần, mới biết là xe của nhà họ môi cười lạnh, Mộ Yến Thần cất giọng hỏi "Nhan Mục Nhiễm?"Trái lại anh lại biết cô gái này ”có lòng” như thế nào, bốn năm nay cô ta giống như dây leo quấn lấy anh, trong bốn năm đó, anh rất ít khi trở về nhà họ Mộ, ngược lại Nhan Mục Nhiễm lúc nào cũng sang bên này quan tâm lo lắng, nếu không khi anh vừa về nước, Mạc Như Khanh cũng không hỏi anh và Nhan Mục Nhiễm có ở cùng một chỗ hay không."Đúng vậy, hiện tại đang ở bên trong đấy." Lão Lưu cười ha hả môi mỏng nhàn nhạt của Mộ Yến Thần lạnh lùng mím chặt, nhẹ nhàng ôm chặt eo của người trong ngực, dẫn cô đi Khê chỉ cảm thấy bàn tay đặt trên eo của cô trở nên cực kỳ nóng bỏng."Anh, anh có biết anh em bình thường sau khi lớn lên, hay sau khi trưởng thành, cũng sẽ có hành động không thân mật như thế này? Đừng nói là ôm như vậy, thật ra thì nắm tay cũng rất kỳ quái." Lan Khê đỏ mặt nhìn anh, khẽ nói."Vậy sao, " Anh quét ánh mắt lạnh lẽo xuống, "Em muốn anh làm chuyện quá phận hơn nữa hay sao?"Hơi thở của Lan Khê cũng ngừng lại mấy giây, khuôn mặt đỏ bừng như muốn nổ tung. Bên ngoài nhà họ Mộ chỉ có một mình lão Lưu đang rửa xe, không có một ai khác, cô cũng len lén duỗi tay sang khoác lên eo của anh, nhất thời hai người một cao một thấp, tư thế cực kỳ thân mắt của Mộ Yến Thần thay Lan Khê lại cảm thấy như đang tìm về cảm giác của mấy năm rõ là sai, nhưng vẫn cố tình, biết rõ là vực sâu, nhưng vẫn nhảy xuống, là ình yêu của ai khiến cô trầm luân, muốn ngừng mà không được."Có lúc em cảm thấy Nhan Mục Nhiễm rất thần kỳ, anh xuất hiện ở đâu, chắc chắn cô ta sẽ xuất hiện ở đó, chỉ là vấn đề sớm hay muộn . . ." Lan Khê ngước mắt lên, "Một giây trước cô ta có thể ở một thành phố khác châm ngòi em và anh, một giây sau lại có thể có mặt trong nhà mình.""Cô ta xúi giục một hai câu, em cũng tin luôn hả?""Bởi vì liên quan đến, nên em mới dễ dàng tin như thế." Cô nhỏ giọng giải sáng trong phòng khách sáng ngời bao phủ lên hai người bọn Khê bị một loạt ánh nhìn chăm chú tác động, hai cánh tay buông xuống vô thức, Mộ Yến Thần cũng nhớ tới những vấn đề mà cô lo lắng trước khi đi, nên buông tay xuống đổi lại thành nắm tay của phòng khách to như vậy, nụ cười xinh đẹp của Mạc Như Khanh vì vậy mà cứng đờ, ánh mắt dừng ở hai người vừa mới xuất hiện."Ba, dì Mạc." Lan Khê khẽ hít một hơi, lễ phép chào Như Khanh gật đầu một cái, tay vẫn đang nắm tay của Nhan Mục Nhiễm, cười yếu ớt nói "Về rồi à? Coi như các con có lòng, ngày hôm qua trở về cũng không ở nhà, hôm nay cũng về cùng nhau . . . là vô tình gặp nhau hả?"Khuôn mặt Lan Khê trắng trong ngôi nhà này, cô không có dũng khí để nói ra câu "Tối hôm qua chúng con ở với nhau"."Ha ha. . . . . . trở lại là tốt rồi, các con cũng không phải đi ngay chứ? Buổi tối bảo Mục Nhiễm ở lại cùng ăn cơm, ba cũng bảo dì Trương chuẩn bị rồi, lúc này cũng sắp chuẩn bị xong rồi." Mộ Minh Thăng hiếm khi tươi cười vui vẻ như mắt của Lan Khê đối diện với Nhan Mục Nhiễm!"Dì Nhan, ngài khỏe chứ." Dời tầm mắt đi, Lan Khê coi như không có gì với cô ta, chào hỏi với một trưởng bối khác đang ngồi trong phòng mắt bà Nhan vốn hiền lành, thế nhưng lúc này ánh mắt rơi xuống bàn tay đang nắm lấy nhau của cô và Mộ Yến Thần, mãi vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, nghe thấy giọng nói của Lan Khê mới ngước mắt, miễn cưỡng nâng khóe miệng cười cười "Tối nay quấy rầy mọi người rồi, dì thật sự không có kiên nhẫn chờ Mục Nhiễm về nhà, con xem, vừa về đã hăng hái chạy tới đây, kéo cũng không đi, dì đành phải mặt dày đi theo vậy.""Dì cú ngồi đi ạ, không sao đâu." Lan Khê khẽ nói, thản nhiên không hề có cảm Yến Thần ở bên cạnh có cảm giác hoảng hốt, hiện tại không giống ngày xưa nữa, cô lúc nào cũng tiếp khách một cách lạnh nhạt, cẩn thận từng li từng tí, rốt cục thì bây giờ cũng có can đảm hơn, mặc dù trong lòng bàn tay nhỏ bé anh đang nắm, mồ hôi lạnh đã rịn ra một trong phòng ăn đã chuẩn bị xong, dì Trương đi ra thông báo "Tiên sinh, phu nhân, chúng ta đến phòng ăn đi! Ăn cơm được rồi!""Căng thẳng à?"Tất cả mọi người đi về phía trước, Mộ Yến Thần ở tuốt phía sau chầm chậm đi tới, kéo eo của cô sang, bờ môi mỏng khẽ chạm vào vầng trán, dịu dàng hỏiÁnh mắt Lan Khê nhìn lướt qua mọi người ở trước mặt, quay đầu nhỏ giọng nói "Khí thế trong nhà lúc này, thật giống như là muốn cho anh xem mắt vậy."Trong hơi thở lạnh lùng Mộ Yến Thần hừ một tiếng, cúi đầu đưa mắt nhìn cô."Em muốn anh xem mắt à?"Lan Khê lắc đầu, tngón tay xinh đẹp siết chặt bàn tay của anh, ngửa mặt lên nhỏ giọng lại nói đầy kiên định "Anh là của em, muốn xem mắt thì phải được sự đồng ý của em trước."Ánh mắt của Mộ Yến Thần thâm thúy hơn rất người ở đằng trước còn đang nói mấy lời khách sáo, không ai chú ý tới bên này, ngược lại bà Nhan lại nhìn lướt qua phía này, chỉ liếc mắt một cái, hơi thở như ngưng lại, ánh mắt run rẩy dời đi, ép buộc chính mình nhìn thức ăn trên bàn anh em nhà họ Mộ, tư thế thân mật như vậy khiến cho trưởng bối như bà sợ hết hồn hết vía!Là do tư tưởng của bà quá cổ lỗ sao?Hay bây giờ những người trẻ tuổi từ nước ngoài trở về đều tùy tiện như vậy?Vậy tại sao không thấy Mục Nhiễm như vậy? ! !Hết chương 237 Đầu óc Lan Khê trở nên ong lời của Nhan Mục Nhiễm đã đưa cô trở về cái đêm ở nhà họ Mộ vào bốn năm trước...Đêm ấy, nụ cười của Mộ Yến Thần lạnh băng, rét thấu xương, chậm rãi nói gằn từng tiếng ở bên tai cô "Đúng vậy, là anh đã lừa em, anh đã lừa gạt em từ lâu lắm rồi, ngay cả em cũng tin rằng, anh thích em, đúng không?"Sắc mặt Lan Khê tái nhợt đến đáng sợ, cô quẳng lại một câu "Cô hãy đi mà lừa ma gạt quỷ ấy" rồi xoay người rời Mục Nhiễm không vội vàng, thanh toán xong liền thong thả đi phía sau cô, không nhanh không chậm đã đuổi kịp cô...Ước chừng mới khoảng chín, mười giờ, nhưng đã không sao gọi được xe. Ở nơi bờ biển xe cộ hầu như lui tới rất ít, còn nếu chờ xe buýt công cộng, chuyến tiếp theo phỏng chừng cũng phải nửa giờ Khê giơ tay vẫy đón xe, nhưng không có một xe nào dừng lại. "Có phải cô thiết kế hạng mục bờ biển khi tôi còn ở chi nhánh như trong bản án đã nêu hay không?" Nhan Mục Nhiễm từ phía sau đi tới, thong thả buông câu tay của Lan Khê đang đưa ra chợt cứng lại tại chỗ, hơi thở đầy bất ổn nhìn lại cô Mục Nhiễm cười cười "Yến Thần biết tài của cô, hiểu rõ từng chút một nên mới có thể nhắc nhở cho cô đầy đủ từng ly từng tí như thế, để cô thiết kế được hạng mục kia, nếu không cô cho là dựa vào đâu mà cô lại có thể hoàn thành được cái điểm mấu chốt kia khéo như vậy chứ? Nhưng mà cô cứ yên tâm, chủ ý của anh ấy cũng không phải thực sự muốn làm hại cô, chỉ là anh ấy hoàn toàn không thích hoàn cảnh lẫn công việc hiện tại ở công ty mà cô đang làm việc thôi. Anh ấy thích nắm trong tay toàn bộ cảm giác, tốt nhất là cô không nên đi bất cứ chỗ nào khác, cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh ấy, giúp đỡ anh ấy, dựa dẫm vào anh ấy... Tốt nhất là không có anh ấy thì cô sẽ không xong... Chỉ có vậy thì khi đó người đàn ông mới thấy mình đạt được sự thỏa mãn lớn nhất, cô có biết không?"Cả người Lan Khê trở nên cứng ngắc "Cô nói như vậy là có ý gì?"... Cô ta vừa mới nói, việc sao chép đồ án thiết kế này là do Mộ Yến Thần bày ra???Nhan Mục Nhiễm vén tóc lên nói tiếp "Có phải anh ấy đã từng nói với cô rằng cho dù vụ án này có thắng kiện hay không, cũng không quan trọng, dù sao anh ấy cũng nuôi được cô, đúng hay không ? " Cô ta cười nhạo một tiếng rồi tiếp tục nói "Dĩ nhiên là anh ấy hi vọng không thắng kiện, như vậy để cho cô đỡ phải bị người ở trong công ty nói ra nói vào, hoặc là bị những người đàn ông giống như Kiều Khải Dương trêu chọc. Trước kia thì cũng vẫn có thể chịu được, nhưng lúc ở Los Angeles, hai người suýt nữa đã lau súng cướp cò, tuy không có chuyện gì thật, nhưng cũng đủ để cho đàn ông tức giận... cho nên không chỉ nói, bản án lần này Kiều Khải Dương chủ động đưa đầu gánh tội thay cô, cho dù anh ấy không cãi vã, anh ấy cũng sẽ trừng trị như thường. Lan Khê, anh ấy có chút thích sạch sẽ, không chấp nhận nổi người phụ nữ của mình bị người khác đụng vào dù chỉ chút xíu, nếu như có ngày anh ấy vứt bỏ cô, chắc chắn trước hết là do cô không giữ mình trong sạch, hiểu không?"Lan Khê bị câu nói của cô ta làm cho đôi chân lạnh như người con gái đang đắm chìm ở trong giai đoạn ngọt ngào nhất của tình yêu liền bị một thùng nước đá dội xuống, lạnh run đến đông cứng cả người vậy."Cô không cần phải cố ý khiêu khích tôi đâu! " Lan Khê lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, bàn tay trong chiếc bao tay nắm chặt lại "Anh ấy ở cùng với tôi chắc chắn không phải là chỉ muốn chơi đùa với tôi, tự trái tim của tôi có thể cảm nhận được điều này. Anh ấy cũng sẽ không vì muốn buộc tôi ở lại bên người mà dùng những chuyện dơ bẩn xấu xa như vậy để làm hại tôi, lại càng sẽ không bởi vì ghen tị mà đối phó với Kiều Khải Dương, cô đã suy nghĩ nhiều quá rồi."Sao cô lại không hiểu chứ... Cô nhớ tới chuyện mình thi vào trường cao đẳng năm nào đó, cảm giác bị oan uổng ở trong trường thi, cũng như ở trên pháp đình bị người ta lên án sao chép bản thiết kế vậy, rất giống mà cô không tin, người đàn ông mà cô yêu nhất này lại sẽ đâm cho cô một đao đầm đìa máu tươi như yêu không phải trói buộc, cũng không phải là làm tổn thương nhau. Ads Các bạn nữ sinh phía sau bắt đầu đỏ mặt cười trộm , còn các nam sinh hào hứng hẳn lên, thậm chí có vài người liên tục vỗ tay hô to"Mộ Lan Khê! Mộ Lan Khê!"Khuôn mặt Lan Khê đỏ bừng, không để ý tới bọn họ, chỉ chuyên chú nhìn chằm chằm máy tự động đợi nó nhả ra ngờ đợi nửa ngày trời, cái máy kia không có động tĩnh gì hết, cô bực rồi nha!"Mẹ kiếp, chỉ biết lừa gạt người khác!"Máy tự động cái con khỉ ! Đặt ở đây lừa tiền thiên hạ thôi, tự động cái quái gì chứ ? Vốn trong lòng đang bực bội, cộng thêm tác động của rượu, giờ đây lửa giận đã bốc lên tận đầu, Lan Khê đập đập vào máy tự động, kêu lên "Mày phun tiền ra, trả lại cho tao mau !"Lúc này những tiếng ồn ào của đám bạn đã hoàn toàn lắng xuống, cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy, nhưng Lan Khê vẫn vô tư, miệt mài lấy ngón tay nhỏ bé cố móc vào khe hở của chiếc máy, nhất quyết phải lấy lại được 2 đồng xu, đột nhiên có một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai cô." Lan Khê." Giọng nói yêu thương mang theo chút lo lắng vang bực mình ngoái đầu lại, ngọn đèn trên cao chiếu sáng khuôn mặt nhỏ xinh đang rịn ra tầng mồ hôi mỏng, cô hơi hoảng hốt rồi dần bình tĩnh lại, nhận ra người đến là chú cô, người luôn yêu thương cô ngay từ những ngày bé chột dạ, trong lòng khẽ kêu "Lộp bộp!", cô nghiêng đầu đi, liền thấy liên tiếp mấy chiếc xe đang dừng ở ven đường. Trong một chiếc xe , cô thấy được gương mặt hơi tái nhợt của người thím mà cô vẫn luôn kính trọng, ở một chiếc xe khác, gương mặt của ba cô đã hoàn toàn trắng bệch, xui xẻo là bên cạnh ông còn mấy người thương nhân, chính khách đang mở to đôi mắt tò mò xem cô diễn trò nãy không cần suy nghĩ cũng biết, ba cô nhất định vì tình hình Mộ thị gần đây không tốt nên bận rộn, ra sức chiêu đãi những vị khách quí này, những người có máu mặt mà ông khi còn hoạt động trong quân ngũ có giao thiệp..Cho nên xong rồi, cô mất mặt thì không nói làm gì, quan trọng là mặt mũi của nhà họ Mộ cũng bị cô vứt đi một cách hoành tráng luôn !Trí nhớ tới đây là ngừng, Lan Khê xấu hổ, nóng bừng cả mặt, lông mi thật dài chớp xuống lóe ra một tia trong suốt, cô cúi đầu không dám lên tiếng nữa."Tao thật sự không muốn nhìn thấy mày nữa, một đứa con gái không ra thể thống gì!" Mộ Minh Thăng giận đến bốc hỏa, tay che ngực cố gắng chịu đựng trái tim đang đập liên hồi, một hồi quay sang người phụ nữ dịu dàng bên cạnh hỏi, "Yến thần lúc nào thì về?"Người phụ nữ nghe ông hỏi xong , thần sắc lại càng thêm nhu hòa " Yến Thần nó. . . . . ." Cửa liền truyền tới tiếng vang của xe motor đang tắt vang đó làm cho người phụ nữ thập phần kích động " về rồi!"Giọng nói lộ rõ sự vui mừng , hoan tia sáng ban mai chiếu xuống cảnh vật bên ngoài phòng khách, không gian đang yên tĩnh, bỗng nhiên bị một hình bóng đánh vỡ. Một dáng người khoan thai, bình thản, giày da nên xuống đất, một tiếng lại một tiếng vang lên như muốn đi sâu vào trong lòng người, bóng dáng tuấn dật như được điêu khác cứ từ từ, từ từ hiện ra. Người quản gia đi bên cạnh anh, bất giác đã tự lui người xuống phía sau. Rõ ràng anh được người khác dẫn vào nhưng nhìn đi nhìn lại vẫn có cảm giác , anh mới là chủ nhân đích thực của ngôi biệt thự này, trên người anh toát lên khí chất cao quí, đàn áp mọi thứ xung Khê vốn không mấy hứng thú, giờ phút này cũng tò mò liếc mắt đàn ông mang theo hành lí, khi vào phòng khách bước chân anh dần dần chậm lại, ánh mắt lạnh lùng quét một lượt trong phòng, sau cùng dừng tại một chỗ, tiếp đem hành lý bỏ xuống, anh ngước mắt, nhỏ giọng gọi "Mẹ."Người phụ nữ cười đến dịu dàng, nước mắt đã dâng tràn, kích động không nói nên lời, chỉ biết nắm chặt bàn tay của Mộ Minh Thăng, giọng nói run run "À, Yến Thần con đã về rồi, con mau tới đây để. . . . . ."Tay của người đàn ông đặt vào trong túi quần, con ngươi thâm thúy nhàn nhạt nhìn về phía người phụ nữ, ngắt lời bà "Con hơi mệt. Con chỉ ghé qua đây 10 phút, sau đó còn phải về sắp xếp lại, con chỉ có 10 phút thôi, không nhiều hơn nữa.”Muốn nói gì thì cứ nói nhanh lên, chỉ cần mấy phút là phụ nữ nhất thời cảm thấy khó với người phụ nữ, Mộ Minh Thăng càng kích động hơn nhiều, chỉ là vài chục năm hoạt động trong quân ngũ cộng thêm một thời gian dài sống trên thương trường đã tô luyện cho ông một phong thái bình chân như vại trước mọi tình huống, nhưng hai mắt ông vẫn hằn lên những tia máu, ông nắm chặt tay người phụ nữ "Như Khanh, đừng nóng vội ". Vì trấn an cảm xúc của Mạc Như Khanh, ông dùng giọng nói hùng hậu, vững vàng, "Lan Khê, con qua đây chào hỏi đi nào, đây là con ruột của dì Như Khanh, năm nay 27 tuổi, vì trước giờ sống ở nước ngoài nên con chưa được gặp mặt, người này là anh trai của con đó. . . . . ."Mộ Minh Thăng đang nói, lại nhìn thấy đứa con gái bộ dạng nhếch nhác ngồi xổm trên mặt đất, nhịn không được ông cau mày lại . 18 tuổi, cô mặc đồng phục màu xanh lam của học sinh, hớt ha hớt hải chạy vọt vào một ngôi biệt thự xa hoa, xé rách cổ áo tinh xảo của anh "Tại sao lại nói tôi gian lận? Tôi hoàn toàn vô tội! Kì thi tốt nghiệp trung học của tôi đã bị anh phá hủy! Vết nhơ này sẽ theo tôi, ám ảnh tôi cả đời! Anh tại sao lại tàn nhẫn hủy hoại cuộc đời tôi!" Trong mắt cô đã ngập tràn nước mắt. Ánh mắt anh thâm thúy, cánh tay to lớn dùng sức thu hẹp thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực mình, hai chóp mũi đối nhau, giọng nói trầm thấp "Nếu không thì phải làm sao? Không phải em định thi tốt nghiệp xong sẽ cao chạy xa bay, muốn thoát khỏi anh?" Anh nở nụ cười lạnh, bàn tay giữ chặt tóc cô, tiếp cận gần hơn "… Em cho rằng anh sẽ cho phép?" *** Gia tộc Mộ thị to lớn đầy rắc rối phức tạp, bị những ông tai to mặt lớn tranh giành nhau quyền lực, đang bị rơi vào một cuộc khủng hoảng. Anh – Mộ Yến Thần từ nước ngoài đột ngột trở về, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, sắp xếp lại trật tự hai giới thương chính, xoay chuyển tình thế, ngăn cơn tai họa giáng xuống đầu nhà họ Mộ. *** "Lan Khê, người này là anh trai của con, gọi anh đi!" —— “Một người anh trai hơn mình 10 tuổi?” Lan Khê ngạc nhiên! Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hoàn toàn tái nhợt lộ ra một tia giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé nắm lại "Anh trai này có phải là kết quả có được sau khi ba lén đi vụng trộm?" Một bạt tai nặng nề rơi xuống mặt cô. Cô run sợ nhắm chặt hai mắt. Bàn tay vung lên bị bắt chặt lại, con ngươi của anh lúc sáng lúc tối "Em nó còn nhỏ, đừng dùng phương pháp này giải quyết vấn đề." *** Dụ dỗ cũng tốt, lừa gạt cũng không sao, chỉ vì lúc ban đầu là cô trầm luân trước, vì hèn nhát sợ cô đơn, nên chủ động giơ tay về phía anh, tiếp theo lại bị anh nhấn chìm trong một biển nhu tình nửa thật nửa giả! Năm ấy, cô gái bé nhỏ chỉ vừa trải qua mười mấy năm tuổi đời, chưa đụng phải mưa to gió lớn lại bị cuốn vào một tình yêu nồng nhiệt đầy cám dỗ. Cô bối rối, ngờ nghệch chẳng biết cách xử lí. Chỉ là, Lan Khê… Em đã từng dùng tâm tư tình cảm đơn thuần của một thiếu nữ để đối xử với anh chưa? P/s Mình là nghiệp dư, đây là lần đầu tiên thử edit truyện. Vì thích anh nam chính nên nhắm mắt nhảy vào bộ này luôn. Truyện này nó siêu dài, trong qua trình edit, mong sự ủng hộ, góp ý, giúp đỡ của mọi người. Bộ này giả incest nhưng nửa đầu hai người vẫn tưởng mình là anh em ruột, vậy mà anh nam chính vẫn cầm thú nhất quyết "ăn" em nó, nên bạn nào dị ứng thể loại này, thì đừng nhảy hố. Giới thiệu chắc nhiều bạn nghĩ anh nam chính đáng ghét lắm, nhưng đừng bị lừa, đọc xong coi chừng chết chìm vì sự thâm tình của ảnh đó. Bạn nào thích sủng, mê ngọt ngào, khoái ngược tâm nam chính, nữ chính, kết thúc dĩ nhiên là HE thì hãy nhảy vào hố cùng mình nhé! *** Trong tiệm áo cưới, duy nhất chỉ có một màu trắng thánh khiết như tuyết làm kích thích ánh mắt người nhìn, khiến người khác không dám làm hỏng. Một bóng dáng mảnh khảnh quay lưng lại về phía anh, lúc này đang nhẹ nhàng hít thở khí hóp bụng lại, từ phần xương chậu trở xuống, đường cong hiện ra rất rõ. Phần đuôi của mái tóc dài tới eo được cô uốn tạo thành sóng nhỏ màu nâu nhìn rất tự nhiên. Kỷ Diêu đứng bên cạnh cũng hít vào một hơi, vừa vẹt đôi tay cô đang che ở bụng ra vừa thuyết phục bạn, nói đến lúc đó có thể cầm bó hoa để che đi, làm gì có ai nhìn thấy được. Cô vốn gầy đến mức phần bụng dưới nhìn nghiêng cũng chỉ hơi nhô lên một đường vòng cung nhỏ tí tẹo! Lan Khê không cẩn thận bị tay của bạn tốt đụng phải bên eo, bị nhột liền bật cười lên, vội vã lui về phía sau để tránh. Vừa lui về phía sau liền đạp phải chân của một người, còn đụng phải ngực của người ta nữa. Lan Khê kinh hãi, vội vàng dừng bước, định quay lại nói xin lỗi, lại lảo đảo một cái, người ở phía sau ôm lấy vai cô kéo vào trong ngực. diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Lúc này cô mới nhận thấy Mộ Yến Thần đã tới, khí thế mạnh mẽ quen thuộc này làm cho cô hơi sợ hãi choáng váng. "Này, anh trai, anh nhìn xem nhìn xem?" Kỷ Diêu nhảy nhót không ngừng nói luôn mồm "Xinh đẹp chưa? Anh trai họ Mộ, anh khẩn trương ngó xem cái nhìn của em thế nào, anh phải nói thuê em để em bảo quản cho cô dâu của mình được đẹp nhất đấy nhé! !" Mộ Yến Thần liếc mắt nhìn, trong tròng mắt sâu thẳm thoáng hiện một ánh nhìn nóng rực. Đây thực sự là lần đầu tiên anh được nhìn bộ dạng cô mặc áo cưới, cộng thêm nét mặt đỏ ửng vì xấu hổ của Lan Khê, khiến anh dừng mắt nhìn cô thật lâu cũng không dời mắt nổi, tựa như không thể tin được đây chính là cô dâu ấm áp của mình. Ngón tay dài nhẹ nhàng giữ chặt lấy cái ót của cô, anh rất muốn ôm hôn cô, nhưng ngại trước mặt người ngoài nên đành nhịn lại. ... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! của tác giả Mộc Tiểu Ô. Nhiếp Minh Hiên gật đầu ra vẻ thấu triệt "Đã hiểu, tớ sẽ nói rõ ràng trước với cô ta."Lát sau anh ta híp mắt, trêu chọc "Vì sao cần tìm người tạm chữa lửa? Giá thị trường của Mộ thiếu gia vô cùng cao, chắc chắn sẽ có nhiều cô nhắm trúng, sao cậu không thử nghiêm túc quen với một người? Sợ bác Mộ không hài lòng?"". . . . . ." Âm thanh trong quán ngày càng huyên náo nhưng Mộ Yến Thần lại tách biệt, chỉ chìm trong suy nghĩ của bản Mộ Minh Thăng không hài lòng ư?.Chỉ sợ khi biết chính xác người con gái trong lòng anh thì bệnh tim của ông ấy sẽ càng bộc phát nhanh hơn. Hơn nữa đã đi quá xa rồi, khi anh đưa em gái ruột lên tận giường thì không cách nào quay trở lại. . . . . .Mí mắt khép lại, trong đầu bất chợt hiện lên cảnh tượng khi anh cuồng dã ra vào trong cô, còn có hình ảnh cô vật vã chịu đựng cơn hành hạ của viên thuốc tránh nghĩ lại càng sầu, càng thấy rõ vị trí mà anh đang đứng – tầng sâu nhất của địa ngục."Nói sau đi. . . . . ." Bỏ lại mấy chữ ngắn gọn, Mộ Yến Thần liền đứng lên "Các cậu chơi tiếp đi, tớ đi ra ngoài một lát."Thái độ của anh làm Nhiếp Minh Hiên mờ mịt, anh ta biết rõ không thể moi thêm tin tức gì từ miệng Mộ Yến Thần nữa nên rất tự động tránh qua một Khê đứng trước bồn rửa tay cởi áo khoác bị ướt ra, sự rét lạnh trên lưng tạm thời rời đi. Cô ảo não đứng hong khô chiếc áo, trời đã lập đông, áo lại càng khó khô lình khuôn mặt quen thuộc thông qua tấm gương sáng, ập vào tầm mắt Yến Thần đứng sát sau lưng Lan Khê, hơi thở đáp xuống đỉnh đầu cô, cầm bàn tay nhỏ bé đang lạnh buốt, bàn tay kia tấn công trực tiếp vào trong, len qua nội y chạm vào làn da non bị thấm rựou, quả nhiên nơi ấy lạnh băng, không ấm áp như những nơi khác. Lòng bàn tay anh vừa chạm vào, thân thể Lan Khê ngay tức khắc run mạnh đỏ mặt, ngước lên nhìn vào đôi mắt thâm thúy kia."Anh hai, nơi này là trước phòng vệ sinh. . . . . ." Lan Khê quay đầu lại, vừa thở gấp vừa nhắc nhở anh. Hai nhà vệ sinh nam nữ đối diện nhau, bồn rửa tay bị kẹp giữa, tùy thời tùy lúc đều có người ra cắn môi, ngầm nhắc nhở anh đừng quá. . . . . . Càn dáng to cao của Mộ Yến Thần che hết người Lan Khê, bàn tay nóng bỏng vẫn đặt trên khối da thịt lạnh băng, nhẹ nhàng vuốt ve, môi mỏng dán vào mái tóc cô "Bà dì của em còn chưa đi, vất vả lắm mới hết đau, không thể bị cảm lạnh được."—— Nếu như phải chứng kiến lại cảnh cô đau như tối hôm qua, chắc chắn anh sẽ bị dày vò đến điên Khê lúc này mới có chút yên lòng, thầm mắng mình lo nghĩ không tia máu đỏ tươi vẫn ngự trên hai má, cô cắn môi, đôi mắt trong suốt nhìn anh qua gương, nhẹ giọng nói "Vậy lần sau anh còn dám mất khống chế hại em phải uống thuốc tránh thai không?"Lời vừa bay khỏi miệng, cô chỉ muốn “ tử hình” lưỡi mình ngay lập nói bật ra khi bộ não chưa kịp suy nghĩ kĩ, có ý trách cứ, kèm theo chút khó dễ, lại không nghĩ từ cái miệng nhỏ nhắn thốt ra liền mang tầng ý nghĩa khác. Khi thấy sâu trong đáy mắt anh có tia trêu chọc, cô mới giật mình tỉnh ngộKhông khống chế được….Cô sao có thể quên, anh mất đi khống chế trong tình huống nào được chứ?. . . . . .Máu trong người như dồn hết lên mặt, muốn quay đi lại bị tay Mộ Yến Thần trụ lại, Lan Khê chưa kịp kháng nghị, môi anh đã bao trùm lên môi cô. Cánh môi nhỏ bé bị cắn mạnh, đau đến mức Lan Khê muốn khóc òa lên."Vậy lần sau em đừng xoắn quá chặt. . . . . . Anh đảm bảo sẽ không bị mất khống chế. . . . . ."Âm thanh trầm thấp tràn ra gữa hai cánh môi. Tư thế mờ ám, lời nói đen tối…toàn là tổ hợp của mùi vị sắc tình thôi Khê thật muốn ngất đi cho xong, loại cảm giác kích thích này làm tim cô muốn vỡ tung .Đang muốn lùi về sau, bàn tay trên lưng liền dời lên trên cổ, đè lại gáy cô không cho phép né tránh. Anh xoay cô đối diện với mình, nâng cằm cô lên để cho nụ hôn được cuồng nhiệt tay anh ác ý ngắt mạnh vào làn da mềm mại, cảnh cáo cô phải ngoan ngoãn, mặc anh dàn Mộ yến Thần nhéo đau, Lan Khê há miệng rên lên, tạo thời cơ tốt cho lưỡi anh càn quấy bốn phương tám hướng trong khoang miệng nhỏ. Sau khi hai người kia đánh lẻ, Nhiếp Minh Hiên ngồi một mình cũng không hứng thú. Anh ta kẹp điếu thuốc vào ngón tay rồi đi ra ngoài, men theo hành lang thẳng tiến, nhưng chỉ vừa đi vài bước thì thân thể cứng đờ lạiHai ngón tay kẹp điếu thuốc run mạnh lên làm tàn thuốc nóng rơi thẳng xuống ngón trỏ.—— Bức tường trong quán chia làm hai nửa, nửa bên được sơn bóng, còn bên kia là kính thủy tinh trong suốt. Ánh đèn màu nhũ bạc chiếu xuống bức tường được tấm kính phản chiếu lại tạo nên màu sắc rất tinh diệu. Xuyên qua tấm gương trên bồn rửa tay cùng những tấm kính lớn trên bức tường, Nhiếp Minh Hiên nhìn rõ đứng trước bồn rửa tay có hai bóng người đang chìm đắm trong nụ hôn nồng nàn. Hình ảnh ngược trên kính, cách anh ta chỉ có nửa tấc, nhìn thấy rợn cả thân Nhiếp Minh Hiên nổi hết da gà.***Hội nghị trong công ty kết thúc lúc bảy giờ tối, Mộ Yến Thần tan họp liền quay lại phòng làm việc xử lí đống văn kiện còn dang dở. Thời điểm anh tắt laptop, cầm áo khoác ra khỏi phòng thì đồng hồ đã chỉ tám đêm lạnh mở cửa kính đi ra ngoài, khi còn cách chiếc xe vài thước, cước bộ của anh dần chậm lại, đôi mắt thâm thúy ánh lên sự nghị cạnh chiếc xe của Mộ Yến Thần có một người con gái thanh tao, trang nhã lặng lẽ đứng , thi thoảng cơn gió thổi đến làm hai vai cô ta phải co rụt lại. Nhưng cô ta không tránh, kiên trì đứng bên xe, lặng im chờ Mộ Yến Thần tới, trong lúc vô tình thấy được bóng dáng anh, ánh mắt cô ta đột nhiên sáng lên, bập bùng hai ngọn lử nóng. Qua cơn thất thần, cô ta tiếp tục trở về hình tương thục nữ yểu điệu rụt rè."Chào anh, Mộ Yến Thần! Chắc Nhiếp Minh Hiên đã thông báo trước với anh rồi? Em là Nhan Mục Nhiễm, là người cùng anh hẹn với hai bác tối nay dùng cơm. Bác gái mới vừa gọi điện cho em, nói rằng đã đến nơi rồi, em nghĩ anh đang bận rộn, không dám quấy nhiễu, đành đứng chỗ này đợi anh xuống, anh. . . . . ." Nói quá nhiều lại không được Mộ yến Thần đáp lại, sắc mặt Nhan Mục Nhiễm hơi ửng hồng "Anh bây giờ xong việc chưa? Chúng ta có thể đi chưa?"Mộ Yến Thần quan sát cô ta mấy giây, nhớ tới cuộc nói chuyện vài ngày trước với Nhiếp Minh Hiên, tên của cô gái này, hình như anh cũng đã nghe mặt trầm tĩnh thoáng qua nét mông lung, rũ mắt, anh mở miệng "Xin lỗi, là tôi không nhớ rõ."Bữa ăn này do Nhiếp Minh Hiên thu xếp. Anh ta có nhắn tin báo nhưng Mộ Yến Thần đọc xong rồi lại quên xe mở ra, Mộ Yến Thần như thường lệ khoan thai ngồi vào Mục Nhiễm ngớ phút chốc cô ta trở nên mơ mang, không biết phải làm sao, do dự mở cửa xe bên kia ngồi vào, thấy anh không cự tuyệt mới dám thả lỏng ra. Cô ta có cảm giác người đàn ông này không phải lãnh cảm, ngược lại ưu nhã lễ phép ngoài dự liệu của cô ta, nhưng khí thế cao ngạo, xa cánh làm cho cô ta có chút nản chậm rãi hướng đến nhà hàng đã đặt khoảng không gian trầm mặc, Nhan Mục Nhiễm không nhịn được mở miệng nói "Mộ Yến Thần, anh đã. . . . . . đã muốn em giúp đóng giả làm bạn gái , tí nữa chúng ta phải gặp hai bác, sao anh không. . . . . ."—— không cùng cô ta bàn bạc trước, anh không quan tâm hay có yêu cầu gì, không sợ lát nữa hớ hênh sẽ bị lộ tẩy sao?"Cô có thể túy ý nói " Môi mỏng từ tốn buông lơi một câu "Muốn nói gì tùy cô, miễn làm hài lòng hai người đó là được, không cần thông qua ý kến của tôi."Những chuyện không tồn tại trong thực tế anh cũng lười để tâm, hơn nữa đối phương lại là một cô gái. Cô ta đã tình nguyện hợp tác giúp đỡ thì nên cho cô ta tự ra chủ kiến, đây là sự tôn trọng tối thiểu của anh dành cho cô mắt Nhan Mục Nhiễm hơi trợn ta kinh ngạc vì quyết định của người đàn ông này, mặt đỏ ửng, hỏi "Vậy nếu hai bác hỏi quan hệ chúng ta đã tiến tới mức nào, về sau có dự tính gì, em cũng có quyền quyết định câu trả lời?"Mộ Yến Thần xuyên qua kính chiếu hậu liếc nhìn cô ta, xác định mặt cô gái này đang đỏ ửng lên."Chúng ta không có cái gì gọi là vềsau hết " Âm thanh trầm thấp nghiêm nghị vang đều "Tôi chỉ muốn cô tạm giúp đối phó với hai người lớn trong nhà."Câu nói ngay tức khắc đem quan hệ hai người phán tử hình, khuôn mặt Nhan Mục Nhiễm đang đỏ ửng trở nên tái nhợt, cô ta hiểu ý tứ của anh, lần đi ăn hôm nay chỉ là qua loa cho xong việc, khi nào đến thời điểm, anh sẽ nhanh chóng cắt đứt mối quan hệ tạm bợ này."Tôi còn việc muốn nói " Mộ Yến Thần giơ tay nhìn đồng hồ, giọng nói nghiêm túc, ẩn chứa sự ra lệnh "Chín giờ rưỡi tôi sẽ rời đi, cho nên cô phải tranh thủ thời gian, đến lúc đó nhanh chóng kết thúc."Trường học ở thành C đều kết thúc tiết tự học vào lúc 10h tối, anh muốn đi đón Lan Khê tan tình Nhan Mục Nhiễm trở nên nặng nề, giương mắt cố hỏi "Sao anh không suy nghĩ một chút, vì sao em tự nguyện giúp anh giải quyết chuyện phiền phức trong gia đình mà không cần chút tư lợi. Anh có nghĩ vì sao em thoải mái đồng ý khi Nhiếp Minh Hiên ra yêu cầu?"Sự vô tình của anh kích thích lòng kiêu ngạo của cô cô ta không nghĩ tới những lời này vừa nói ra miệng, chiếc xe lập tức dừng lại sát ven mắt tuấn tú che đi tầng trong sạch trở nên lạnh lùng bức người, cầm tay lái mở miệng nói "Tôi nghĩ đã nói rõ với cô về điều kiện tiên quyết, diễn trò thì mãi không bao giờ thật, nếu như không nguyện ý hoặc cảm thấy bất công, Nhan tiểu thư hiện tại có thể xuống xe —— Xin lỗi đã quấy rầy."—— Anh nên sớm nói kỹ với Nhiếp Minh Hiên, thà tìm một người cần tiền cũng đừng tìm tới người con gái có ấn tượng tốt với anh , chỉ cần đối phương có chút hi vọng xa vời thì màn diễn này lập tức ngưng Mục Nhiễm bị anh dọa cho thở cô ta rối loạn, cố đè lửa giận đang dâng lên tận cuống họng, nhẹ giọng nói "À, em chỉ đùa chút thôi, em tình nguyện giúp anh, tuyệt đối không có chuyện giả mà thành thật, giả vẫn hoàn giả, điều này em khắc ghi trong lòng, được chưa?"Người đàn ông này quả nhiên được tạo nên từ hàng ngàn tấn băng, lạnh đến chết người!Ánh mắt Mộ Yến Thần vẫn sắc bén lạnh lùng, tiếp tục chuyển động tay lái, hòa cùng với dòng xe trên đường.***Bữa ăn coi như tương đối hòa Như Khanh thưởng thức món ăn, thỉnh thoảng ngẩng đầu ngắm nhìn cô gái xinh đẹp ngồi đối diện. Quả thật là phong thái của con nhà danh giá, hơn nữa tiếng tăm của cục trưởng vệ sinh bà cũng từng nghe qua. Người con gái này có gia thế, lai lịch rõ ràng, rất dễ tìm hiểu, Mạc Như Khanh cảm thấy nhẹ nhẹ lòng không có nghĩa là thoải mái, trong cổ họng bà vẫn như bị cây gai đâm chặt đầu hiện lên hình ảnh của buổi tối hôm đó."Mục Nhiễm, " Mạc Như Khanh mỉm cười gọi tên cô ta , dịu dàng hỏi, "Con cùng Yến Thần đã quen nhau lâu chưa, mãi đến giờ bác mới biết được quan hệ của hai đứa, giấu kĩ thế? Thế hai con tính bao giờ thì kết hôn"Nhan Mục Nhiễm đang nhấp nước trái cây, suýt sặc tại cổ khăn giấy lau miệng, cô ta suy tính , ngước mắt cười ngại ngùng "Bác gái, con cùng Yến Thần chưa phát triển nhanh đến thế. Con còn đang tự trách vì hôm nay đột ngột viếng thăm hai bác, bây giờ càng thêm xấu hổ. Chúng con chỉ mới trong giai đoạn thử tìm hiểu, tạm thời chưa tính tới chuyện kết hôn."Lông mày của Mạc Như Khanh nhảy dựng tính tới chuyện kết hôn? —— vậy buổi sáng hôm ấy bà phát hiện trên cổ Yến Thần có vết cắn nghĩa là sao?Đám trẻ bây giờ chẳng lẽ chỉ muốn lên giường chứ không thích kết hôn? Còn bao biện là đang trong giai đoạn thử tìm hiểu nữa???Nghĩ tới đây Mạc Như Khanh cảm thấy hoảng sợ, dự cảm xấu cứ liên tục ào lên."Yến Thần. . . . . ." Đôi mắt bà tỉnh táo, đang muốn trực tiếp làm rõ sự kiện vết cắn kia."Con còn có chuyện " Mộ Yến Thần thình lình buông dao nĩa, kéo khăn ăn lau sạch hai tay, "Mọi người cứ tiếp tục dùng bữa."Nói xong thì anh đứng dậy rời đi, dứt khoát nhưng ưu nhã."Yến Thần, con. . . . . ." Mạc Như Khanh chợt nổi Mục Nhiễm cũng biến sắc, đứng lên nói "Xin lỗi bác gái, con quên mất chúng con có chuyện gấp phải thất lễ đi trước, bác cùng bác trai cứ thong thả dùng cơm, lần sau con nhất định sẽ mời hai bác bữa cơm chuộc lỗi."Nói xong cô ta cầm giỏ xách bên cạnh lên, chuyên chú đuổi theo Mộ Yến ngoài nhà ăn, Mộ Yến Thầm nhanh chóng mở khóa xe, đang muốn cúi người ngồi vào, thì bên tai truyền tới tiếng vói gọi của Nhan Mục Nhiễm, thở hổn hển nói "Anh không nói câu nào đã vội bỏ đi, hiện tại em. . . . . .""Có cần tôi gọi xe giúp cô không?"". . . . . ." Cô ta cứng họng."Cứ quyết định như vậy đi." Mộ Yến Thần trầm giọng nói xong, quay đầu vào xe, lái đi thẳng một thấy chiếc xe càng lúc càng xa, Nhanh Mục Nhiễm hóa đá tại chỗ, hình ảnh phong trần của anh vẫn thấp thoáng trong đầu cô ta. Ma xui quỷ khiến, cô ta vẫy chiếc taxi đang chạy tới."Bác tài làm phiền… " Cô ta vừa ngồi xuống, liền chỉ tay phân phó "Giúp tôi đuổi theo chiếc xe ở phía trước."Cô ta muốn biết, chuyện gì làm cho người đàn ông lạnh lùng này trở nên nôn đầu Nhan Mục Nhiễm tự suy đoán ra hàng loạt các khả năng lại không nghĩ tới Mộ Yến Thần cho xe dừng trước một trường học cấp ba —— Anh ta tới trường học? ! !Nhan Mục Nhiễm bảo tài xế đỗ xe ở ven đường đối diện, yên lặng chờ đợi tình huống tiếp giờ, tiết tự học kết thúc, cửa trường ào ra một vài học xe màu đen hình giọt nước hòa vào trong màn đêm, Mộ yến Thần từ bên trong bước ra, tựa người vào trên xe, đốt một điếu thuốc. Một lúc sau dường như nhớ tới điều gì, anh lạnh lùng vứt thuốc xuống chân, dẫm nát nó. Chốc lát sau, từ cửa trường xuất hiện một nữ sinh có dáng người nhỏ nhắn, mảnh cảm giác này cực kì vi diệu, nữ sinh ấy khi bước ra từ cửa trường mang theo hương vị nhạt nhẽo của sự lạnh lùng, nhưng khi thấy Mộ Yến Thần, miệng cô liền cong lên thành nụ cười ngọt lịm, đi tới gần anh, toàn thân mang theo hơi ấm, mềm mại như nhung, sưởi ấm lòng người đứng gần nhau nói chuyện rất lâu, giống như có chút mâu thuẫn, nữ sinh liền cau mày muốn bỏ đi, Mộ yến Thần lập tức giơ tay kéo cổ cô lại, cúi đầu chống vào trán cô, như đang nhẹ nhàng dạy bảo hoặc đang dụ Mục Nhiễm trơ mắt nhìn, khóe mắt như muốn rịn ra nước.

mộ thiếu xin tự trọng